Danh Sách Chương. Chương 1: Bị tóm sống. Chương 2: Con gái đã lớn. Chương 3: Nụ hôn chúc ngủ ngon. Chương 4: Đến phòng cha nuôi gội đầu 3/9. Chương 5: Con mới tắm một nửa 2/10. Chương 13: Chương 12. 21/08/2017. Trang ch? Ngủ Cùng Sói Chương 13: Chương 12. Tôi định nói: “Cảm ơn! Không cần đâu!” thì ngẩng lên, nhìn thấy Hàn Trạc Thần đang cười, nhìn tôi âu yếm. Sắc mặt xanh xao hơn, trong mắt hằn lên mấy sợi tơ máu, chắc c tối qua ngủ được Sách - Trước khi nhắm mắt. Minae mở to mắt, cố nhìn xem chuyện gì đang diễn ra. Khi ấy, “thứ đó” ở ngay trước mắt cô. “Thứ đó” là bộ hãm xung của ô tô. Cái hãm xung đó đang cố nuốt trọn cơ thể cô Xương sườn cô gãy răng rắc, dạ dày, nội tạng như đang vỡ Truyện Ngủ Cùng Sói của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm đem lại cho ta nhiều cảm xúc khác nhau, nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Để trả thù cho đại ca, Hàn Trạc Thần đã giết cả nhà của tên lái xe, cũng chính là kẻ phản bội, nhưng lại tha chết cho đứa con gái mới 7 tuổi của hắn Sói và Dương Cầm (Ngủ Cùng Sói) - Diệp Lạc Vô Tâm: Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm Bộ sách: Thể loại: Ngôn tình Tình trạng: Hoàn Thành: Định dạng: eBook prc epub: Lượt xem: 10014: Từ khóa NS96K1X. Tên truyện Ngủ cùng sói Tác giả Diệp lạc vô tâm Thể loại Tiểu thuyết ​ Một bộ truyện ngôn tình đầu tiên mà tôi rất thích. Tôi phải nói rằng tôi đọc nó phải bảy hay tám năm gì đó, thật không thể nhớ rõ. Tôi chỉ nhớ đây có lẽ là bộ truyện mà tôi phải đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Nhưng lần nào cũng có chút cảm giác sâu lắng đọng lại trong lòng. Tiểu thuyết được tóm tắt kể về một cô gái chứng kiến cả gia đình bố, mẹ và anh trai lần lượt ra đi trước mặt cô. Cú sốc ấy đã để lại cho cô những ám ảnh sâu sắc không thể xóa bỏ được. Rồi một ngày trong cô nhi viện, kẻ mà cô không thể nào quên được xuất hiện trước mặt cô. Hắn là người đã làm gia đình cô tan nát, cô phải sống trong hoàn cảnh côi cút như thế này. Số phận trớ trêu đã đưa cô đến bên cạnh hắn. Hơn bảy năm, cô và hắn sống chung dưới một mái nhà. Cô là người mà hắn tín nhiệm nhất, là ngừi mà hắn yêu thương nhất, hắn không tiếc mọi thứ để cứu cô, khi cô bị tổn thương, hắn cố gắng dùng mọi cách để giúp cô quên đi nỗi đau khổ đó. Vì sao giữ yêu và hận, em thà lựa chọn đá tan ngọc nát chứ không thể lựa chọn tha thứ? Vì sao sự nhân từ của em có thể cho mọi người, nhưng không thể dành cho tôi một chút? Bộ truyện gồm 23 chương cùng với một chương vĩ thanh và hai chương ngoại chuyện. Mỗi một chương là một phút thăng trầm, mỗi một tình tiết điều nói lên được nội tâm sâu sắc của các nhân vật. Cảm nhận cá nhân. Cá nhân tôi khá thích hình tượng của nhân vật Hàn Trạc Thần, không cần phải nói quá nhiều tất cả đều được thể hiện bằng tất cả hành động của hắn. Những câu nói của Hàn Trạc Thần cũng chứa đựng một thứ gì đó đau khổ, cô đơn, chua xót dành cho người mình yêu. Cảm xúc của tôi hơi nghẹn ngào khi đọc tới câu nói của Hàn Trạc Thần như sau "Mong rằng những lúc tôi trở về, em háo hức chạy ra đón tôi là vì đợi tôi về mà không phỉa muốn nghe tin tôi đã chết. Mong rằng những lúc tôi mệt mỏi em pha cho tôi cốc cà phê ấm áp mà không phải tìm cách độc chết tôi." Một câu nói mang đầy ý nghĩ chua xót và đau lòng, chỉ là một ước mơ nhỏ nhoi nhưng phải cầu mong bằng cả tâm tư của mình. Hàn Trạc Thần có tất cả, nhưng chỉ có tình cảm là hắn không có. Hắn có thể khiến Hàn Thiên Vu yêu cũng khiến cô phải hận. Nhưng đồng thời, Hàn Trạc Thần cũng là một người thiện lương, một người tốt, và là một người si tình. Có thể như Hàn Thiên Vu nói chính hiện thực hiện thực tàn khốc đã thay đổi con người của hắn. Kết thúc cho câu chuyện là một kết thúc đẹp, sẽ rất đau lòng nếu hai nhân vật này không đến được với nhau, đến gần như sắp kết thúc tác giả vẫn không quên cho độc giả một chút thót tin khi đưa tình tiết Hàn Trạc Thần bị chết, lúc này cảm xúc dâng trào như muốn vỡ ào. Nhưng tất cả chỉ là giàn dựng để tránh tai mắt cảnh sat mà thôi. Lúc chưa biết sự thật, thật sự rất thương cho Hàn Thiên Vu, khi hai người đã tỏ rõ tình cảm của nhau thì lại vụt mất nhau như vậy. Nhưng may mắn cuối cùng tất cả đều không phải là thật. Phải nói rằng tôi đã nhiều lần phải rơi nước mắt khi đọc bộ chuyện này, nó gợi lên những bi thương, dằn vặt mà những nhân vật phải trải qua. Những cảm xúc sống động qua từng câu chữ. Từ đó làm cho tôi nhưng có được chính cảm giác đau lòng của họ, thấu hiểu tâm trạng họ. Càng đọc nhiều càng thấm nhiều, càng rõ ràng nhiều hơn. Tác giả tạo hình nhân vật Hàn Trạc Thần quá mức hoàn hảo, khiến tôi không thể không yêu chính nhân vật trong cốt truyện. Thật điên rồ nếu ai đọc những lời này của tôi, nhưng đó thật sự là thật. Bạn sẽ hiểu được cảm giác của tôi khi bạn đọc lấy quyển truyện này. Sẽ cảm thấy hơi hụt hẫng vì thật sự ngoài đời thật sẽ chẳng có một ai hoàn hảo như vậy, yêu bạn bằng cả sinh mạng và trái tim như vậy cả. Biểu tượng hoa loa kèn nhện đỏ sử dụng trong cốt truyện cũng phần nào nói lên truyện tình yêu trắc trở, đau khổ như chính truyền thuyết của loài hoa này. Tôi có thể đọc truyện này ở đâu Bạn có thể đọc được nó ở bất cứ trang web nào, chỉ cần bạn nhấn tên của nó. Tôi trước đay đọc nó ở ss truyện, sau đó thì tôi mua liền hai cuốn khi nó vừa được xuất bản. Đây là link bài viết trên diễn đàn Full - Ngủ Cùng Sói - Diệp Lạc Vô Tâm Vì là truyện của tác giả nước ngoài nên mỗi bản dịch sẽ có những cách xưng hô khác nhau. Nhưng tình tiết thù sẽ không bị thay đổi. Và cuối cùng, cảm ơn các bạn đã đón đọc bài viết của mình. Có gì sai sót mong các bạn bỏ qua. Chỉnh sửa cuối 25 Tháng bảy 2020 Bài review của bạn rất hay ạ. Bạn nói đúng, trên đời sẽ chẳng có ai hoàn hảo đến như vậy. Dù thế, câu chuyện mà Diệp Lạc Vô Tâm kể rất cuốn hút. Mình đã đọc bài review của bạn vào những ngày trước, sau đó mình đã tìm đọc nó trên mạng. Mình cũng thấy một số người phản đối khi cuốn sách được xuất bản tại Việt Nam. Nhưng ở khía cạnh nào đó, "Ngủ cùng sói" khiến người ta tin tưởng vào tình yêu hơn, biết tha thứ để tìm được hạnh phúc cho chính mình và người khác. Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài viết này. Thần thoại thích bài này. review review sách review truyện Ngày hôm sau, khi thức dậy, tôi vội vàng lật chăn để xem quần áo của mình, chúng vẫn ở trên người tôi, xem ra đó chỉ là ảo giác. Tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng có chút thất thay đồ rồi xuống dưới nhà. Hắn đang ngồi bên bàn ăn đọc báo, lướt nhìn tôi từ đầu đến chân rồi lại đọc báo. Tôi ngồi đối diện hắn, nhìn hắn chỉ cách tôi có gang tấc, nhìn đến mờ cả mắt, chỉ hy vọng có thể nhìn vào mắt hắn để thấy ánh mắt chan chứa tình yêu thương, để tin rằng hắn từng yêu tôi, nhưng hắn không ngẩng bữa sáng hắn chỉ chăm chú đọc báo, hắn thà xem mục quảng cáo còn hơn là nhìn tối, sau khi tan học, tôi trở về nhà, hắn vẫn chưa về. Tôi không ăn tối, lòng đầy hy vọng đợi hắn đến tận khuya, cứ nghĩ rằng hắn sẽ ôm lấy vai tôi, đưa tôi về phòng ngủ, nhưng hắn chỉ nhìn tôi rồi rảo bước lên hôm đó, tôi không đợi hắn nữa, về phòng ngủ từ sớm dù không buồn ngủ. Rất nhiều lần, tôi tự nhủ với lòng mình “Kết thúc thì đã kết thúc rồi, tiếp tục đi theo con đường của ngươi, làm những việc nên làm.” Nhưng mỗi lần nhìn thấy hắn, lý trí của tôi dường như tan biến. Tôi cố nắm bắt ánh mắt của hắn, muốn chắc chắn rằng hắn vẫn còn yêu tôi, vẫn yêu như trước đây. Thậm chí có lúc tôi còn nông nổi đến mức nghĩ rằng hãy để cho mình có được ngày hạnh phúc, không cần quan tâm đến những chuyện từng nghĩ nhớ nhung là đau khổ nhất nhưng giờ đây có thứ còn đau khổ hơn cả sự nhớ nhung chính là cảm giác thất tình. Cứ sống cuộc sống như vậy suốt nửa tháng mà tôi có cảm giác đã qua vạn năm, thêm một ngày nữa thì tôi điên mất!Một tối, mới chín giờ hơn, tôi thực sự không thể chịu nổi căn phòng âm u, lạnh lẽo của mình thêm nữa liền chạy đi tìm chị Thu.“Thiên Thiên!” Chị nâng cằm tôi lên rồi nhìn vào khuôn mặt gầy guộc, xanh xao. “Xảy ra chuyện gì thế?”“Chú ấy không cần em nữa! Chú ấy không cần em nữa rồi...”Chị dường như không có vẻ gì là ngạc nhiên, gượng cười “Em quá ngây thơ! Người đàn ông từng trải không đơn giản như anh ta thì làm sao có thể yêu một người con gái đến đầu bạc răng long? Đã từng có được rồi thì hãy mãn nguyện đi!”“Chú ấy không yêu em cũng không sao nhưng chú ấy không nên lừa dối em, không nên để em yêu rồi vứt em đi như vứt rác.”“Đó không gọi là lừa dối. Đàn ông khi chưa có được em thì cảm thấy em là người con gái đẹp nhất thế gian, khi có được rồi lại thấy người con gái nào cũng hấp dẫn hơn em... Thôi! Không sao, lần đầu tiên mà đau khổ như vậy thì sau này sẽ không còn cảm giác nữa!”Hóa ra trò đùa tình yêu là như vậy!Xem ra tôi bị tổn thương chỉ có thể trách tôi đã không hiểu nguyên tắc của trò chơi mà thôi!Chị lấy ra một tá bia “Nào, chị uống với em, cùng say một trận rồi về ngủ... Ngày mai sẽ bắt đầu một ngày mới với những điều mới.”Lần đầu uống bia, tôi thấy mùi vị của nó giống như nước mắt, vừa đắng vừa chát. Tôi không thấy quá khó uống vì đã sớm quen với mùi vị như uống đến cốc thứ ba thì hình bóng Hàn Trạc Thần trông thật trang nhã như lướt qua trước mặt. Tôi tự chế giễu mình, mới uống ba cốc đã say tôi cũng thực sự say. Mọi thứ trước mắt cứ quay cuồng, điên đảo, tôi cảm thấy thật nực cười, bất kể là việc gì. Đặc biệt là nhớ đến mọi việc với Hàn Trạc Thần, tôi cười đến chảy cả nước mắt. Tôi thật ngốc, ngốc tới mức nghĩ rằng ác quỷ sẽ nhân từ, lương thiện, ngốc tới mức ngỡ rằng có thể có một cuộc tình nồng nàn với kẻ thù, chìm đắm trong ảo tưởng hạnh ngước nhìn bầu trời qua cửa kính, hình như bố mẹ đang nhìn tôi chăm chú, ánh mắt đầy thương cảm như muốn nói “Đã đến lúc con cần tỉnh táo rồi!”Tôi thừa nhận mình đã sai nhưng tôi thực sự không cam vào phòng vệ sinh rửa mặt, nước lạnh khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn. Nhưng cơ thể tôi vẫn bị chất cồn làm cho tê dại, lúc đứng ngoài cửa đợi chị Thu, tôi đứng không vững nữa, chỉ có thể tựa vào bức tường kính, ngơ ngẩn nhìn chùm đèn chiếu rọi đủ loại màu sắc treo trên trần nhà. Đã là mười một giờ đêm, không biết hắn đã về nhà chưa, hay hắn đã biết tôi không về nhà? Hắn có để ý không?Lúc này, cửa phía đối diện bật mở, một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề bước mắt tôi nhìn xuyên qua từng lớp cửa đang từ từ đóng lại, Hàn Trạc Thần ngồi trong đó, bên cạnh hắn là một cô gái trông rất ngây thơ, cô ta nhìn hắn cười vẻ e thẹn và ngưỡng phút cửa chuẩn bị đóng lại, tôi nhìn thấy hắn mỉm cười, hắn nhìn thấy tôi cũng mỉm cười nhưng là nụ cười lạnh nhạt.“Thiên Thiên, nhìn gì thế?” Chị Thu huých huých tôi.“Nhìn gã bố nuôi không bằng loài cầm thú của em.”Chị Thu cũng không hề ngạc nhiên “Chị cũng định nói với em, gần đây anh ta hay đến đây... đã nhắm được một em mới đến...”“Rất ngây thơ... Em nhìn thấy rồi!”Nếu tôi từng có chút bịn rịn không muốn rời bỏ thì giờ phút này chẳng còn gì nữa. Con tim đã hoàn toàn tê dại, tình yêu đã hoàn toàn tan biến.“Đừng xem nữa, lát nữa chị giới thiệu cho em một anh chàng đẹp trai.”“Chị Thu!” Tôi nhìn bộ váy ngắn chị đang mặc, hỏi“Chị cho em mượn bộ váy của chị một lúc được không?”“Trời ạ! Hà tất cứ phải khổ sở quấn lấy người đàn ông không yêu em chứ?”“Tại sao em phải quấn lấy ông ta... Thế giới này đâu phải chỉ mỗi ông ta là đàn ông. Em rất ghét bộ dạng của em bây giờ, ghét cay ghét đắng!”Vào phòng trang điểm, tôi thay chiếc váy màu đen siêu ngắn, hở ngực của chị Thu. Chiếc váy bó sát người tôi làm lộ rõ những đường cong gợi Thu còn chút hơi men, đưa tay ôm lấy eo tôi “Này, thường ngày mặc đồng phục không nhận ra... hóa ra người em rất đẹp đấy!”“Chị Thu, thường ngày cũng không nhận ra, thực ra trông chị thật thánh thiện.”Thánh thiện... Người phụ nữ có thể dùng trang phục để biến mình thành thánh thiện và trong trắng, đâu phải mỗi tôi có đức tính đó! Hôm nay tôi mới hiểu đạo lý này nhưng quá muộn rồi!Chị Thu giúp tôi trang điểm nhẹ, tóc tôi chưa từng hấp, quá mượt không thể tạo kiểu gợi cảm nên chị làm kiểu hơi ướt. Trông tóc tôi có vẻ như đã lâu không gội đầu nhưng chị lại nói thế mới dễ mất cả tiếng trong phòng trang điểm. Tôi đi đôi giày cao gót của chị, loạng choạng cất bước đến chỗ quầy bar, bắt chước mọi người dùng tay gõ lên mặt bàn kính “Cho tôi chai XO.”Người phục vụ nhìn tôi e ngại rồi lại nhìn người phục vụ khác.“Anh sợ tôi không có tiền ư?” Quả thật tôi không có tiền nên đành nói “Tính nợ cho ông chủ của anh, ông ấy là bố tôi, anh không tin hả?...”“Tôi biết nhưng...”“Anh biết tôi?”“Lúc nãy quản lý đã dặn chúng tôi lưu ý tới cô, không để cô uống quá nhiều...”“Tôi mời bạn tôi uống cũng không được à?!”“Vâng.” Hắn vội vàng, cung kính lấy cho tôi một chai đã ngà ngà say, đầu óc quay cuồng, nhưng vẫn loáng thoáng cảm thấy cách căn dặn ấy không giống với phong cách của quản lý mà là của Hàn Trạc cầm chai rượu và ly rượu bước đi, không thèm gõ cửa mà xông thẳng vào phòng riêng của Hàn Trạc Thần. Trong phòng không có nhiều người, ăn mặc rất lịch sự, xem ra không giống với đám anh em trong xã hội phòng bỗng trở nên im lặng, mọi người đều nhìn vị khách không mời mà tới, ngoại trừ Hàn Trạc Thần đang cúi đầu rót rượu. Tôi đưa mắt lướt nhìn hết đám đàn ông trong phòng, tuy nhìn không rõ lắm nhưng nhận thấy những gã đó đều chừng bốn mươi, năm mươi tuổi, ục à ục ịch khiến người ta nhìn thấy mà buồn nôn. Có một gã trông có vẻ trẻ trung, khoảng hơn hai mươi tuổi. Tôi có cảm giác anh ta rất hào hoa, lịch lãm trong bộ vest, trông có vẻ bắt bước tới chỗ anh ta, nháy mắt với anh ta, cười lả lơi ngà ngà say. Không biết là do đôi giày cao gót của chị Thu hay do tác dụng của men rượu, tôi bỗng hụt chân, ngã nhào, may mà có người phản ứng kịp thời, vội vàng đỡ lấy tôi.“Cảm ơn!” Khoảng cách rất gần nên tôi có thể nhìn rõ vẻ ngoài của anh ta, trông không đến nỗi nào, da trắng, mắt sáng, mũi cao, môi ửng hồng, phong thái như chàng hoàng tử được cưng chiều. Nói tóm lại, đó là một bạch mã hoàng tử rất điển trai!Lúc tôi nhìn anh ta thì anh ta cũng nhìn lại tôi, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc. Anh ta vẫn rất lịch sự, giữ chút khoảng cách, hơi thả lỏng cánh tay giữ eo tôi.“Tiểu thư, có lẽ cô vào nhầm phòng rồi.”“Đâu có...” Tôi nhìn lướt qua khuôn mặt của anh ta rồi nhìn ra sau thấy Hàn Trạc Thần, không biết tại sao lúc đó tôi lại nhìn hắn rõ đến này vẫn không bắt gặp ánh mắt hắn, chỉ thấy rượu trong ly của hắn sóng sánh nên tôi thấy trong lòng rất thoải mái, giọng nói trở nên nhẹ nhàng “Một mình tôi uống rượu rất buồn, anh có thể uống cùng tôi không?”“Rất xin lỗi, tôi còn có việc...”Không đợi anh ta nói hết câu, tôi ngồi xuống cạnh anh ta, học kiểu gợi cảm của người con gái phía đối diện, tạo dáng ngồi cho đẹp.“Không sao, tôi có thời gian... Tôi đợi anh.”Một gã đàn ông trông háo sắc nhìn tôi từ đầu đến chân, dừng lại ở cặp đùi thon thả của tôi rất lâu. Gã cười nói “Cậu này trông khôi ngô, tuấn tú, quả là có hồng phúc, người con gái xinh đẹp hút hồn như vậy cũng chủ động với cậu...”“Có lẽ cô ấy say rồi!” Chàng thanh niên vẫn có chừng mực, ung dung ngồi bên cạnh tôi, không hề đuổi tôi đi, chỉ làm như không thấy tôi mà thôi!Họ vẫn tiếp tục nói chuyện, những vấn đề về kinh tế, chính trị mà tôi không hiểu nổi. Chẳng ai quan tâm đến tôi, tôi xoa xoa cái đầu đau như búa bổ, tự rót rượu rồi uống cạn một hơi. Cùng là rượu mà sao lại có sự khác biệt lớn đến vậy?XO và bia hoàn toàn không giống nhau, uống XO vào mà cứ như dao cứa từ cổ đến tận dạ dày, họng rát bỏng như có lửa đốt. Tôi cố nhịn ho, trông chẳng ra thể thống gì. Anh chàng đẹp trai đang nói chuyện rất say sưa bỗng giơ tay ra trước mặt tôi, đưa cho tôi một tờ giấy ăn rồi lại tiếp tục nói chuyện với người khác. Tôi còn chẳng nói được lời cảm ơn, chỉ muốn tìm một cốc nước lọc. Trên bàn toàn là rượu.“Đi lấy một cốc nước đá!” Là giọng lạnh nhạt của Hàn Trạc Thần. Vệ sĩ đứng sau hắn đáp lời rồi rảo bước ra nước đá được mang tới rất nhanh, tôi uống một ngụm lớn, cuối cùng cũng nén được cơn ho. cầm cốc nước lạnh trong tay, tôi lại nhớ đến câu nói của hắn “Con không cần nói ra ta cũng có thể hiểu con cần gì, muốn gì...”Sống mũi tôi cay cay, con tim tan nát sắt lại. Nhưng ngẩng đầu nhìn cô gái ngồi cạnh hắn, tim tôi lại tan ra.“Mới tìm thấy người thay thế mới à? Chúc mừng nhé!” Mặc dù đầu tôi nặng trĩu, giọng nói có chút mơ hồ nhưng tôi vẫn cố cười. “Trước khi chơi, hãy nói rõ nguyên tắc, đừng lừa gạt tình cảm của người ta.”Cô gái do dự nhìn Hàn Trạc Thần, có vẻ như muốn hắn giải thích, cô ta nói “Không phải thế chứ! Người em yêu là anh mà!”Nhưng Hàn Trạc Thần chẳng hề đoái hoài đến cô ta, lạnh lùng nói với tôi “Con uống say rồi! Để ta cho người đưa con về!”“Tôi không say, tôi không về!” Tôi ngoắc lấy tay anh chàng đẹp trai, tựa người vào vai anh ta. “Tối nay tôi muốn ở với anh ấy...”Rắc! Một tiếng giòn tan, chiếc ly trong tay Hàn Trạc Thần vỡ ra, mảnh thủy tinh cắm vào lòng bàn tay hắn, rượu vang đỏ hòa lẫn với máu chảy xuống con gái bên cạnh hắn hoảng hốt, lúng túng giúp hắn lau vết máu trên tay, không biết là cố tình hay vô tình mà cô ta trừng mắt nhìn tôi một cái. Mọi người vẫn như đang chìm đắm trong sự cám dỗ của tửu sắc thì anh chàng đẹp trai nhanh chóng nhận ra sự khác thường bên cạnh mình, cúi đầu nhìn người tựa vào anh ta rồi lại nhìn sắc mặt của Hàn Trạc Thần, nhẹ nhàng rút cánh tay ra.“Anh chàng đẹp trai...” Tôi vẫn cố chấp giữ chặt cánh tay anh ta, tươi cười, nháy mắt với anh ta. “Còn chưa biết phải xưng hô với anh thế nào?”“Tôi họ Mục... hãy gọi tôi là Mục Cảnh.”“Ồ... tên rất hay...”Tôi thuận miệng nói một câu nịnh nọt, vừa mới định nâng ly rượu thì các dây thần kinh trong đầu bị rượu làm cho tê dại bỗng bừng tỉnh, đầu không còn quay cuồng nữa.“Anh nói gì cơ? Anh là Mục Cảnh?”Cảnh!Là Tiểu Cảnh ư???Tôi không dám tin, quay ra nhìn Hàn Trạc Thần. Hắn nhìn tôi, tay càng nắm chặt hơn, những mảnh thủy tinh vẫn còn găm trong tay hắn...“Đưa tiểu thư về.”Khi nhìn thấy vệ sĩ rảo bước đến bên, tôi vội tóm lấy cánh tay Tiểu Cảnh “Anh Tiểu Cảnh... là em...”Vệ sĩ kéo cánh tay tôi, lôi tôi đứng dậy khỏi sofa. Tôi vẫn nắm chắc lấy tay áo Tiểu Cảnh, không chịu thả ra, với gọi “Anh Tiểu Cảnh, em là cô bé trong cô nhi viện, anh còn nhớ em không?... Anh đã chăm sóc em hai năm...”“Thiên Thiên!” Cuối cùng Tiểu Cảnh cũng bừng tỉnh sau giây phút ngây dại, lao đến nắm lấy cánh tay còn lại của tôi. “Em là Thiên Thiên?”Mọi người trong phòng há hốc miệng nhìn chúng tôi, có lẽ cảnh tượng ấy khiến họ liên tưởng đến chuyện người con gái rơi vào chốn bụi trần gặp lại người trong mộng xa cách đã thấy tôi gật đầu, Tiểu Cảnh liền nắm lấy tay của vệ sĩ “Thả cô ấy ra!”Vệ sĩ hướng mắt nhìn Hàn Trạc Thần, bỏ tay ra, lùi về phía sau.“Thiên Thiên!” Tiểu Cảnh vuốt mái tóc hơi ướt rồi vuốt ve khuôn mặt đẫm lệ của tôi. Lần này ánh mắt anh không lộ vẻ kinh ngạc nữa mà tự trách mình “Xin lỗi, anh về muộn rồi, chắc em đã phải chịu nhiều oan ức.”Cô đơn, tuyệt vọng, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, tôi như tìm lại được người thân xa cách đã lâu, vội sà vào lòng anh, khóc thút thít “Tiểu Cảnh, em cứ nghĩ anh không về nữa, em cứ nghĩ đời này sẽ không còn gặp anh nữa...”“Là anh không tốt!” Anh ôm chặt tôi, giọng đầy hối hận. “Anh về rồi đây, sau này anh sẽ chăm sóc em thật tốt, không để em bị bất kỳ ai bắt nạt nữa!”Nghe thấy những lời này, cuối cùng tôi không kìm nén nổi nỗi khổ vì chờ đợi trong suốt tám năm, trái tim tan vỡ bấy lâu biến thành nước mắt thấm ướt lồng ngực ấm áp của anh “Cuối cùng anh cũng trở về...”Tám năm đã trôi qua nhưng anh không hề thay đổi, vẫn nhẹ nhàng, ấm áp như trước đây, toàn tâm toàn ý bảo vệ tôi, lúc tôi bị tổn thương nhất anh đã cho tôi một vòng tay ấm áp, một chỗ nâng cằm tôi lên, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi “Sao em lại ở đây? Anh nghe nói em sống rất tốt...”“Em...” Tôi còn chưa biết phải giải thích ra Trạc Thần bỗng lôi tôi ra khỏi lòng Tiểu Cảnh. “Thân mật quá nhỉ? Thân mật đủ rồi thì cùng ta về nhà, ngày mai còn phải đi học.”“Thả con ra.” Tôi đánh hắn, đẩy hắn nhưng hắn vẫn nắm chặt lấy cánh tay tôi, không hề buông lỏng.“Việc của con không cần chú phải lo.”Hắn cắn răng nói “Con tưởng ta muốn lo cho con sao? Ta không muốn người khác nghĩ rằng ta bán con gái mình vào hộp đêm để tiếp khách... Ngang ngược cũng vừa phải thôi, theo ta về nhà, đừng có làm mất mặt ta nữa...”Nghe thấy những lời của Hàn Trạc Thần, Tiểu Cảnh thở phào, nhìn tôi nở nụ cười hiền từ “Muộn rồi, em về nhà đi, ngày mai anh sẽ đến tìm em.”“Vậy em sẽ đợi anh...”Hàn Trạc Thần ấn tôi vào trong xe, không nói thêm câu gì, tôi cũng không muốn nói gì. Trong không gian chật hẹp là sự im lặng và ngượng ngịu. Khi nhìn hắn châm thuốc, tôi mới phát hiện lòng bàn tay hắn đẫm máu, găm đầy mảnh vụn thủy tinh, nhuốm màu rượu vang đỏ. Nghĩ đến cảm giác vết thương bị ngâm trong rượu, bất giác tôi nắn nắn lòng bàn tay mình mà thấy đau như bị kim hận hắn nhưng càng hận càng định lấy giấy ăn trong túi ra đưa cho hắn nhưng chợt nhận ra tôi đang mặc đồ của chị Thu, đành nói “Tay của chú... có cần đến bệnh viện để xử lý vết thương không?”“Không cần!”“Vậy để con giúp chú lấy mảnh thủy tinh ra.”“Không cần!”Tôi quay mặt đi, không muốn quan tâm tới hắn nữa nhưng được một lúc tôi lại không kiềm chế được mà lén nhìn vết thương trong lòng bàn tay hắn, lí nhí “Sẽ nhiễm trùng mất, để con giúp chú!”Không thấy hắn nói gì, tôi nhích gần hắn hơn, bật đèn trong xe, cẩn thận lấy ra những mảnh thủy tinh lớn. Vẫn còn những mảnh nhỏ, tôi thử lấy ra mấy lần đều không được, lại không dám mạnh tay vì sợ làm hắn đau. Tôi căng thẳng đến toát mức mồ hôi. Sau đó, vì quá sốt ruột, tôi cúi xuống, định dùng miệng hút ngờ tôi vừa định hút, hắn bỗng rút tay ra. Hắn tự hút mấy cái rồi nhổ máu tươi ra ngoài cửa xe, không nói đèn đường vụt qua khiến khuôn mặt hắn lúc sáng, lúc tối, tôi thoáng thấy lông mày hắn chau lại, điếu thuốc trong tay bị cong queo đến biến dạng. Hắn không muốn hút thuốc nữa, tôi có thể nhận ra tâm trạng hắn đang tệ đến mức nào. Được một lúc, hắn vứt điếu thuốc, nói với giọng châm biếm “Cảnh tượng lâu ngày gặp lại vô cùng cảm động đấy!”“Nhưng cũng không hề làm cho người lạnh lùng, vô tình, lòng dạ sắt đá như chú cảm động.”Hắn quay đầu nhìn tôi, nói có vẻ châm biếm hơn “Nếu Cảnh biết nửa tháng trước cô còn muốn lên giường với tôi, không biết có cảm động vì cảnh tượng đó không...” Ebook Ngủ Cùng Sói của tác giả Diệp Lạc Vô TâmTruyện Ngủ Cùng Sói của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm đem lại cho ta nhiều cảm xúc khác nhau, nhẹ nhàng nhưng sâu trả thù cho đại ca, Hàn Trạc Thần đã giết cả nhà của tên lái xe, cũng chính là kẻ phản bội, nhưng lại tha chết cho đứa con gái mới 7 tuổi của năm sau, Hàn Trạc Thần đến viện phúc lợi và nhận nuôi hai đứa con, nhưng chỉ giữ lại đứa con gái và dặt tên là Hàn Thiên Thiên Vu đã sưởi ấm trái tim băng giá ấy bằng tình cảm gia đình mà trước kia, hắn chưa bao giờ cảm nhận được một cách trọn vẹn. Một bên tình một bên thù liệu bên nào sẽ lấn áp hơn đây?

ngủ cùng sói bị cấm